Nhạc không lời

Đồng hồ

Thời tiết - giá vàng

Giá vàng

Thời tiết

Tài nguyên dạy học

Lich

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    22730468_534775363533759_2410754593216137216_n.jpg 22886309_535554686789160_7847948958528114024_n.jpg 22815385_536541883357107_855754042811300527_n.jpg 23031703_536291750048787_8943034439784250314_n.jpg 22851740_851575095016431_1091992587695471944_n.jpg 22851979_536291963382099_4321907963584507299_n.jpg 22893983_536544126690216_8705885780152309291_n.jpg Happy_new_year.swf 10629625_158262011185098_766543226820038000_n.jpg IMG_20150116_074152.jpg Photo_101_183630.jpg 11014947_158262137851752_6469871262436948845_n.jpg 1554506_390622217778390_4464955458677426553_n.jpg 1424951500382RoseFlowerPhotoFrames.jpg 1424951572575RoseFlowerPhotoFrames.jpg 2016.jpg Image_03_29_2015_12_56_57.jpg DSC06699.jpg 12439480_550267538480523_4435490114035985167_n.jpg Ngot_ngao_500.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    baner tet

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    THỨ NĂM: PHÔI PHA

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: VT
    Người gửi: Đào Thị Nhung (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:29' 23-06-2010
    Dung lượng: 57.6 KB
    Số lượt tải: 6
    Mô tả:

     

     Phôi Pha 

     

     

    Ca khúc “Phôi pha” được thể hiện bởi nhiều ca sĩ. Tôi có nghe qua Tuấn Ngọc, Quang Dũng, Hồng Nhung, Đàm Vĩnh Hưng… nhưng chưa thấy ca sĩ và bản phối nào diễn tả một cách sâu sắc tâm trạng nhân vật chính trong ca khúc như ca sĩ Lan Ngọc. Bản phối này rất giản dị nhưng để tạo ra những âm thanh giản dị ấy không phải ai cũng làm được

     

     

    Tôi thấy mình đang ngồi trong một túp lều nho nhỏ trơ trọi giữa cánh đồng mênh mông nước. Cô đơn, trống vắng. Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua những làn mây mỏng phía trời xa. Đêm thật hoang vu, tĩnh mịch. Chỉ thấy tiếng côn trùng vọng lại từ xa xen lẫn tiếng thở dài của tôi và tiếng âm u trong tai mình từ sâu thẳm. Gió rít từng cơn hun hút qua kẽ vách, lạnh lẽo. 



    Tôi ngồi im đón nhận những khoảnh khắc trong lành nhất của đất trời. Tiếng đàn thở vào lòng đêm những âm thanh khúc trắc, chậm rãi. Có cảm giác tắc nghẹn từ những phím đàn, chúng không đều mà cứ nhỏ từng giọt, từng giọt như từng bước chân thơ thẩn của kẻ bộ hành về cõi hư vô. 

    Ngọn đèn dầu leo lét cháy, tôi nhìn bóng mình trên vách và suy tư về những ngày đã qua với những con người đã gặp. Tất cả hiện ra như một cuốn phim đen trắng quay chậm. Từng gương mặt, từng nụ cười, từng nụ cười… Có những thứ đã nhạt nhòa theo thời gian những có những điều sẽ còn đọng lại mãi. 


    Bản nhạc ca khúc "Phôi pha" do
     nhạc sĩ Võ Tá Hân chuyển soạn cho đàn guitar.

     


    Nhớ những tháng ngày chật vật khi mới đặt chân vào Sài Gòn, những người đã giúp đỡ mình, những người mình tin tưởng, những người mình có lỗi, nhớ người mình yêu, những người bạn trong cuộc đời… nhớ ngày hôm nay. 

    Cuốn phim bỗng phụt tắt, chẳng còn gì cả, chỉ còn lại một cảm giác hụt hẫng trong lòng. Từng hát đêm bay vào tâm hồn tôi buồn bã. 

    "Không còn ai, đường về ôi quá dài những đêm xa người…" 

    Buồn vui trong cuộc sống thì ai chẳng đã từng. Nhưng có lẽ cái cảm giác tệ nhất là khi bạn bị bỏ rơi, khi bạn không còn mang lại niềm vui, hạnh phúc, lợi ích cho ai đó, họ bắt đầu lạnh nhạt dần, tệ hơn thì ném vào mặt bạn những lời vô cảm. Bạn có cảm giác như mình là kẻ đứng ngoài cuộc sống. Quá khứ và hiện tại tôi vẫn trải qua những điều đó. Bạn chẳng có giá trị gì cả, bạn là đồ bỏ đi! 
    Rồi đến một lúc nào đó thì những cảm giác ấy cũng quen dần và bạn chẳng nuôi hi vọng gì nữa, bạn sống cuộc sống của riêng bạn mặc kệ dòng đời trôi chảy. 

    "Chén rượu cay một đời tôi uống hoài, trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi…" 

    Có những lần, sau một đêm ngủ sâu, tôi tỉnh dậy thấy trong người khoan khoái, tôi nhâm nhi ly cà phê và thả hồn trong những bản nhạc quen thuộc, cảm giác lúc đó thật tuyệt vời! Ước gì ngày nào cũng được như vậy. 

    Cuộc sống bấp bênh hay phẳng lặng thì rồi cũng qua như những cơn gió thoảng. Còn lại gì? Để lại gì? Trong những giấc ngủ của mình, không dưới năm lần tôi mơ thấy mình bay được: chỉ cần nhún chân nhẹ một cái là tôi có thể trôi về bất cứ đâu mình muốn. Cuộc đời sẽ chẳng còn những sự phôi pha, chẳng còn những bể dâu nữa. 

    "Đời người như gió qua… thôi về đi, đường trần đâu có gì, tóc xanh mấy mùa…" 

    Rất nhiều ca khúc của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mang màu sắc Phật giáo và triết lí phương Đông, bài này là một trong số đó. Nhiều quan niệm cho rằng trần gian chỉ là cuộc dạo chơi của các linh hồn, chết là “trở về” với cõi hư vô, với cuộc sống khác… nhẹ nhàng như những áng mây trôi. Có lẽ vì vậy mà ông mới viết là “thôi về đi đường trần đâu có gì”. Điều này cũng từng xuất hiện trong bài thơ “Khóc Dương Khuê” của Nguyễn Khuyến 

    Làm sao bác vội về ngay, 
    Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời 


    Ca khúc “Phôi pha” được thể hiện bởi nhiều ca sĩ. Tôi có nghe qua Tuấn Ngọc, Quang Dũng, Hồng Nhung, Đàm Vĩnh Hưng… nhưng chưa thấy ca sĩ và bản phối nào diễn tả một cách sâu sắc tâm trạng nhân vật chính trong ca khúc như ca sĩ Lan Ngọc. Bản phối này rất giản dị nhưng để tạo ra những âm thanh giản dị ấy không phải ai cũng làm được. 



    Có những người thích nhạc Trịnh chỉ đơn giản là thích, có những người thích vì tìm thấy sự đồng cảm, cũng có những người thì chỉ muốn “phô bày” cái “đẳng cấp” của họ. Dù có thích nhạc Trịnh hay không, thích như thế nào thì bạn cũng hãy thử ngồi một mình trong đêm và nghe bài “Phôi pha” này, bạn sẽ yêu nó thực sự.

    (Huy Hoàng - Thể Thao Ngày Nay)

     Phôi Pha 

    Tác giả: Trịnh Công Sơn 
    Ca sĩ: Lan Ngọc
     

    Ôm lòng đêm 
    Nhìn vầng trăng mới về nhớ chân giang hồ 
    Ôi phù du 
    Từng tuổi xuân đã già một ngày kia đến bờ 
    Đời người như gió qua 

    Không còn ai 
    Đường về ôi quá dài những đêm xa người 
    Chén rượu cay một đời tôi uống hoài 
    Trả lại từng tin vui cho nhân gian chờ đợi 

    Về ngồi trong những ngày 
    Nhìn từng hôm nắng ngời nhìn từng khi mưa bay 
    Có những ai xa đời quay về lại 
    Về lại nơi cuối trời làm mây trôi 

    Thôi về đi 
    Đường trần đâu có gì tóc xanh mấy mùa 
    Có nhiều khi từ vườn khuya bước về 
    Bàn chân ai rất nhẹ tựa hồn những năm xưa

     

     

     


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến